INFACT2014振返り02

Xin chào các bạn.
Tôi là người đứng đầu của công ty Infact – Omi Tomo Yasushi ( Omi Tomoyasu).
Đây là trang blog của nhân viên Infact – Công ty truyền thông hỗ trợ thu hút khách hàng và xúc tiến dự án kinh doanh. Tôi rất vui khi được tự giới thiệu một chút về bản thân mình tới các bạn.

Lí lịch của Omi TomoYasushi

Omi TomoYasushi ( Omi Tomoyasu)
Biệt danh: Daisuke
* Tôi vẫn thường được những người thân quen gọi là Daisuke Matsuzaka , hoặc là Daisuke, mặc dù tên thật của tôi là Tomoyasu.
Tôi sinh ngày 13 tháng 11 năm 1975 , 40 tuổi ( 6/2016)
Quê quán: Oizumigakuen, quận Nerima, Tokyo, Nhật Bản.

Viện trưởng Học viện truyền thông xã hội
Chủ tịch doanh nghiệp kinh doanh vừa và nhỏ UP
Giám đốc đại diện công ty INFACT
Nguyên giám đốc Công ty PrintText
Nguyên giám đốc công ty PrinBag

Sự mất đi của mẹ đã thay đổi vận mệnh của tôi

Cha tôi là người điều hành công ty in ấn, mẹ tôi là một người nội trợ trong gia đình, và anh trai và em gái của tôi thì đều là những người nhân viên chăm chỉ, như bạn thấy, tôi đã trưởng thành trong gia đình có 5 thành viên như thế. Hiện tại thì gia đình nhỏ của tôi có bốn người gồm vợ và hai con gái.

Tôi là con thứ hai trong gia đình, vậy nên tôi từng chưa bao giờ có ý định tiếp quản công ty in ấn của gia đình cả. Và 24 năm trước, khi tôi học trung học năm thứ nhất thì mẹ tôi đột ngột qua đời.

Anh trai tôi, vì quá sốc nên đã vào trường đại học rồi cùng lúc đi theo Đạo Phật. Bây giờ công việc của anh là Truyền bá đạo phật khắp nơi trên thế giới như một nhà truyền giáo. Hiện tại thì anh ấy đang ở Hàn Quốc.

Đào tạo cơ bản tại nhà máy in ấn là “linh hồn của sản xuất”.

Anh trai tôi đột nhiên chuyển hướng như vậy, tôi bỗng nhiên trở thành người thừa kế , kế nghiệp của gia đình. Tôi vừa phải đi học hơn cả cố gắng vào được đại học tôi cần nhanh chóng kế nghiệp càng sớm càng tốt. Và khi vừa tốt nghiệp trung học thì tôi bắt đầu làm việc tại công ty đối tác của cha.

Trong 3 năm đó, tôi làm việc tư cách là công nhân công ty in ấn và tôi học được những điều cơ bản của nghề này.

“ Kiếm cơm từ nồi của người khác”
Ngạn ngữ có câu nói như thế, để chỉ rằng việc học học kinh nghiệm từ người khác để đúc rút thành của mình là vô cùng giá trị.

Sau 3 năm thì tôi xin vào làm trong công ty của cha tôi. Ban đầu thì tôi phải xuống làm ở phân xưởng sản xuất, là nơi in và đóng sách sau khi cắt giấy với hàng chục loại máy. Tôi đã được đào tạo kĩ lưỡng những công việc này. Thực sự đây là công việc quá vất vả và tôi từng nghĩ rằng mình không đủ kiên nhẫn để có thể làm được.

Tôi luôn tâm niệm đây là nguồn gốc “linh hồn của sản xuất” , và sau 2 năm thì tôi đã những gì tôi nghiệm ra được. Vậy là sau quá trình 5 năm học việc thực tế thì tôi được nhận vào làm tại phòng kinh doanh trong công ty của cha tôi. Lúc này, hơn cả là tư cách con trai của giám đốc, tôi đã thành người đứng đầu trong việc bán hàng, và một ngày tôi làm tới 18 tiếng đồng hồ cần mẫn.

Tôi đứng top đầu khi đạt doanh thu bán hàng 2 tỉ yên mỗi năm.

Đến kì của năm thứ 2 thì tôi đạt được 100 tỉ yên.
( Chỉ tiêu mỗi năm 100 tỉ yên là dành cho doanh nghiệp vừa và nhỏ)
Đến năm thứ 3 thì top doanh thu bán hàng đạt 200 tỉ yên.
Ngoài là “ Con trai của giám đốc” thì thành quả của việc một ngày làm 18 tiếng của tôi như thế là điều tự nhiên.

Thế rồi, một ngày nọ, khi tôi 25 tuổi, tôi có một thắc mắc tự hỏi
Tại sao bản thân mình không tự tạo lập một công ty như thế này?
Tại sao nhân viên lại không thể làm tăng doanh thu bán hàng?
Tại sao lại muốn nhanh ra về?
Tại sao?Tại sao?Tại sao???
Đó là những điều mà tôi thắc mắc,sau này thì những người từ vị trí Topsale cũng ko giữ được và rồi họ lại sẽ đột nhiên nghỉ việc. Có đợt, trong nửa năm có trường hợp có người chỉ làm được 3 ngày.

Người đạt Topsale và trở nên kiêu ngạo

Vào thời điểm đó thì doanh thu hàng năm của công ty cha tôi là khoảng hơn 10 tỉ yên thì trong đó tôi có công đóng góp 2 tỉ yên, thế có phải là đang khoe khoang thành tích không nhỉ (smile).
Thế nhưng, tôi nhận thấy một điều!
Doanh số bán hàng của tôi ngày càng tăng cao, thì động lực của các nhân viên khác thì lại ngày càng tụt giảm…Người ta nói rằng vì tôi là con trai ngài giám đốc, sau này sớm muộn cũng kế thừa vị trí của cha, tương lai tôi sẽ hỗ trợ cho người lao động nên tôi phải cạnh tranh để chứng minh rằng “Tôi là Topsale” . Nghe thật là đáng xấu hổ.

Tôi lo rắng cứ theo đà này thì một ngày nào đó sẽ có xung khắc giữa 2 cha con, vậy nên tôi quyết định tác ra độc lập.

Thế rồi sự lo lắng cứ dồn nén dần dần.Tôi nên tự mình buôn bán, hay làm thế nào sẽ thoải mái hơn đây…

Từ phòng kinh doanh , đến phòng kế hoạch, cơ cấu tổ chức cơ quan tôi đều có suy nghĩ tới những chưa chắc suy nghĩ của tôi với cha đã hợp ý nhau. Có nhiều gia đình sở hữu công ty như gia đình tôi nhưng khi họ gặp khó khăn thì lại thường xuyên cãi vã, xung khắc với nhau làm hình ảnh của họ ngày càng xấu đi.

Hay nhiều khi, trong 1 cuộc họp, giám đốc chỉ mới nói vài câu với nhân viên mà trái ý một chút là họ hiểu sai ngay.
Có rất rất nhiều lí do nữa để rồi tôi quyết định là đặt lên trên tất cả là bản thân phải đứng độc lập.
Lí do vì sao tôi muốn cố gắng để tách ra, đó là vì tôi mong muốn những người xung quanh tôi được hạnh phúc hơn.
Đó có thể là khách hàng, có thể là nhân viên của tôi , thậm chí là nhân viên của đối tác cũng đều như thế.

Một người quản lí đáng kính đã nói thế này:
“Sự thành công của doanh nghiệp vừa và nhỏ của cha có được là nhờ sự hi sinh của những nhân viên của chúng ta”
Có thể là đúng như thế…Phần lớn giám đốc của các công ty vừa và nhỏ là như thế. Thế nhưng, công ty của tôi thì nhân viên không phải hi sinh như thế. Tôi muốn họ được cảm thấy hạnh phúc.

Tôi đang hướng tới một công ty mà đem lại hạnh phúc cho nhân viên.

Nghĩ là làm. Và vào năm 2005 thì công ty Infact chính thức ra đời. Ở nhiệm kì đầu tiên thì có ít nhiều lợi nhuận. Từ nhiệm kì thứ 2 trở đi thì tôi đã lên kế hoạch phát triển dài hạn cho công ty. 5 năm sau, năm 2010 thì sau rất nhiều cố gắng chúng tôi phải đạt doanh thu hàng năm là 100 tỉ yên với lợi nhuận định kì là 5 tỉ yên. Tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc đấy (smile)
Thế nhưng nếu tôi chỉ tập trung vào tiếp thị cho việc in ấn mà không làm lớn hơn thì không thể nào đạt được như dự định trên.

Sau khi suy nghĩ rất nhiều thì tôi quyết định hợp tác với Free Paper bằng QR code. Từ các nhà quảng cáo thì tôi nhận phí quảng cáo, những quảng cáo kèm QR code thì chuyển sang bản dành cho Smart phone. Tại thời điểm đó thì đây là công việc khá mới mẻ và không nhiều người tin rằng nó sẽ thành công.

Tuy nhiên, có nhiều sự việc đã diễn ra ( tôi không tiện đề cập ở đây…) 、Free Paper hoạt động không tốt trong vòng 1 năm ngắn ngủi và cả công ty và cả nhân viên đều được rút ra khỏi công ty đó.

Tôi không bao giờ muốn bị mắc lại cùng 1 sai lầm cả.

Khi đó, tôi nghĩ thế này. Giám đốc doanh nghiệp vừa và nhỏ và nhân viên cũng như tôi và những nhân viên đã nghỉ việc của tôi vậy. Chỉ mình năm 2013 đã có tới 10855 doanh nghiệp phá sản. Trung bình mỗi năm có hơn 10000 công ty rơi vào tình trạng đó. Nếu như các doanh nghiệp vừa và nhỏ có khả năng giải quyết được vấn đề doanh số bán hàng thì nhiều vấn đề khác cũng sẽ được giải quyết theo. Và tất nhiên là để nâng cao doanh thu thì phải tìm cách khuyến mãi thu hút khách hàng. Nhưng, ngay cả điều tưởng như đơn giản đó cũng trở nên thật khó khăn.

Tôi muốn làm quản lí để hỗ trợ công việc và sau đó là trở thành người thừa kế sự nghiệp của cha.

Có nhiều gia đình cũng có công ty riêng. Và phần lớn người thừa kế là con trai, con gái họ. Trong vòng 10 năm tới thì đây sẽ là bước ngoặt lớn của cả một thế hệ.
Giới trẻ sẽ kế nghiệp của những thế hệ 65, 70 tuổi khi họ nghỉ hưu.
Khi nhìn cha mẹ phải vất vả như thế nào để tạo lập nó thì tôi lại lo lắng liệu mình có thể kế nhiệm được không. Thực sự là rất băn khoăn.

Tôi trở thành nhà tư vấn tiếp thị!

Công ty của bạn ngày môt phát triển mạnh hơn, văn phòng lúc nào cũng vui vẻ, bạn thấy nhân viên của mình hài lòng nơi họ đang làm, đó là những gì mà công ty Infact dùng tâm sức để thu hút khách hàng và  tiếp thị bán hàng muốn thể hiện.

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc hết bài viết của tôi.

Chia sẻ bài viết

  • facebook
  • google+

Latest Posts

Bài viết liên quan

Bài viết chưa có sẵn

backtotop backtotop